Từ vô danh đến một cầu thủ chuyên nghiệp: Con đường của mồ hôi, nước mắt và sự cam chịu

Đã có rất nhiều những cầu thủ tiềm năng, nhưng chưa bao giờ được chơi ở nơi mà họ muốn chơi.  Nhiều người tới Premier League và ra đi không kèn không trống dù là đã được lên đội một hay chưa, đó là một câu chuyện đầu nước mắt với những góc khuất được kể lại bởi những người trong cuộc.

Có những cái tên tiềm năng như Ethan Hamilton, Joe Powell, Luke Bolton đã hi vọng sẽ có một suất chơi cho đội một, nhưng sau một thời gian, họ bị cho mượn tới những đội bóng khác.

Việc cho mượn đóng vai trò như một việc bắt buộc mà các cầu thủ trẻ phải trải qua, bởi họ dĩ nhiên chưa thể nào đủ tiềm lực để chơi cho đội một khi tài năng chưa được khẳng định, vì vậy họ phải đi một quãng đường dài hơn, từ học viện, đến đội trẻ, đến đội dự bị và sau đó là bị cho mượn. Một con đường có cả mồ hôi, máu và nước mắt.

Cầu thủ của Crystal Palace Andros Townsend nói với BBC Sport: “Tôi là bậc thầy khi nói về những thương vụ cho mượn”.

Townsend, 26 tuổi, đã thực hiện 18 cuộc cho mượn và trả lại trong sự nghiệp chơi bóng đỉnh cao. Chủ yếu là 9 lần bị đem cho mượn khi thuộc biên chế của Tottenham. Anh mang màu sắc và phong cách chơi bóng của Spurs, nhưng thực tế chưa bao giờ được khoác chiếc áo hàng mơ.

“Mỗi đội bóng tôi đến thì lại có một điều kiện sinh hoạt khác nhau, hầu hết là thiếu thốn. Tôi từng không thể ăn được vì đồ ăn mỗi nơi lại có một kiểu chế biến rất lạ. Tôi đã phải mua một chiếc bếp và tự nấu cho mình ăn.”

“Thậm chí, chúng tôi phải tự tắm nước đá để hồi phục thể lực nhanh chóng. Tôi nghĩ quãng thời gian ấy đã tôi luyện những cầu thủ trẻ như chúng tôi rất nhiều. Chúng tôi muốn chứng tỏ rằng chúng tôi không quan tâm mình đang đá ở đâu, chỉ cần được ra sân thì sẽ nỗ lực hết mình.”

“Có những cầu thủ thậm chí phải đá bóng để trả tiền thế chấp cho chính mình. Cuộc chơi tài chính sẽ là cuộc đấu khốc liệt vô cùng, ở đó những cầu thủ cho mượn sẽ không dễ dàng được rời đi nếu không có sự bồi thường thế chấp. Mà chẳng có mấy ai sẵn sàng trả cái khoản tiền đó chỉ vì một cầu thủ ‘tiềm năng’. Phải ở dạng thiên tài như Messi hoặc những cầu thủ xuất chúng nhất mới có thể mơ về chuyện đó. Chúng tôi chỉ còn biết cố gắng hơn nữa thôi.”

Từ vô danh đến một cầu thủ chuyên nghiệp: Con đường của mồ hôi, nước mắt và sự cam chịu
Rate this post